Địa ngục sâu hẳm – Nhất Vĩ Tử Hồ

Nàng là Nhan Tử Sa – tiểu thư của Vô Địch Sơn Trang nhưng vì sao từ ngày cha qua đời, cách đây ba năm nàng lại trở thành “công cụ ấm giường”, “nô lệ tiện tì”, “kỹ nữ dâm đãng” của Nhan Ngạo Hành – minh chủ võ lâm, con nuôi đương kim Hoàng thượng,  người tình trong mộng của bao thiếu nữ giang hồ và cũng chính là anh trai cùng cha khác mẹ với nàng?

Vì sao con người từng yêu thương nàng hết mực lại đối xử với nàng như vậy? Vì sao ca ca của nàng lại biết thành một kẻ ma quỷ? Vì sao Ngạo Hành lại hận nàng ?

Không ai nói cho Tử Sa biết? Mỗi lần nàng hỏi ca ca của mình, câu trả lời lại chỉ là những lần cưỡng ép, chiếm đoạt mà thôi. Nhưng Tử Sa không cam tâm tình nguyện như vậy, nàng muốn biết sự thật ẩn sau cái chết của người cha yêu thương.

1

Và nàng đã quyết định “quyến rũ” Ngạo Hàng để có thể cùng chàng xuống Hàng Châu nhằm tìm ra sự thật.  Cũng chính nơi đây nàng gặp Ám – một người đối xử thực lòng với nàng rồi mọi chuyện dần dần sáng tỏ. Mẹ ruột của nàng là ai, Ám là ai, người chú của nàng là ai? Từng chút từng chút một Tử Sa phát hiện ra sự thật về cái chết của cha nàng ,thân thế thực sự của nàng cũng như tình cảm của Ngạo Hành với nàng.

Địa ngục sâu thăm của Nhất Vĩ Tử Hồ gây ấn tượng bằng cách cốt truyện rất hấp dẫn, gay cấn,  mối tình “loạn luân” của Tử Sa và Ngạo Hành  khiến người đọc cảm thấy thương cảm vô cùng. Thương cho Tử Sa hồng nhan bạc mệnh bị người anh trai mình cưỡng ép, thương cho Ngạo Hành vì quyết tâm che giấu sự thật với Tử Sa mà khiến nàng hận mình.

Ngươi không được phép thích người khác! Ta không cho phép! Ngươi là của ta! Là của ta!” Hắn cuối cùng mở miệng nói.

“Ta không phải là của ngươi! Ta là của chính ta! Ta không cần tiếp tục nhận oán hận của ngươi! Không muốn bởi vì ngươi mà trong chốc lát chợt có ý nghĩ sinh ảo giác! Ta không muốn tiếp tục làm đồ chơi của ngươi! Ta không muốn! Ta không cần ngươi!” Ta khóc to lên.

Vậy trái tim của ngươi đâu? Ngươi không phải đã muốn yêu hắn sao?” Giọng nói hắn khàn khàn.

“Trái tim ư?” Ta cười lạnh nói: “Ta đã sớm không có trái tim, ba năm trước đây đã không có rồi!”

“Ta sẽ không hối hận !” Hắn bình tĩnh nói: “Đây là ngươi thiếu nợ ta!”

“Xin hỏi ta thiếu nợ ngươi cái gì? Ta phải trả giá như vậy sao! Ngươi không phải là ca ca của ta sao? Vì sao ngươi có thể làm ra chuyện như vậy chứ? Tóm lại ngươi có để ta trở thành muội muội của ngươi hay không vậy?” Ta túm lấy vạt áo của hắn, không cam lòng hỏi hắn.

“Muội muội?” Miệng hắn gợi lên một tia cười lạnh: “Muội muội là như thế nào?”

“Ngươi nói cái gì? !”

“Ta chính là muốn làm như vậy, ngươi có thể làm gì chứ?” Hắn vừa nói vừa tháo đai lưng của ta, xé mạnh, quần áo của ta theo tiếng xé mà rách ra!

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve da thịt của ta : “Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một người đàn bà mà thôi !”

“Ngươi điên rồi!” Ta thì thào nói.

“Điên ư?” Hắn cười tà mị nói: “Ta rất tỉnh táo! Cho dù phải xuống địa ngục, ta cũng sẽ kéo ngươi xuống cùng!”

Nhưng cuối cùng sự thật đã sáng tỏ, liệu số phận của Tử Sa, Ngạo Hành, Ám sẽ thế nào? Địa ngục sâu thẳm – Nhất Vĩ Tử Hồ hấp dẫn đến từng chi tiết.^^.

Mời các nàng xem truyện tại đây

Đông Cung – Phỉ Ngã Tư Tồn

Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về….

Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…..

Nàng là cửu công chúa của Tây Lương phải gả tới Trung Nguyên để cầu thân. Chàng là thái tử, dưới một người trên vạn người, vì hôn nhân chính trị buộc phải lấy công chúa dị quốc để bảo tồn địa vị của mình dù rằng đã có ái phi yêu thương.

Hai con người ấy như hai đường thẳng song song, chẳng bao giờ có thể gặp nhau. Ấy mà có ngày vô tình hay hữu tình họ lại yêu thương nhau.Những tưởng khi ấy hạnh phúc đã đến thật gần rồi. Nhưng rốt cuộc đó lại là sự khởi đầu của một bi kịch.

3 năm  trước – nước sông Quên, đặng quên tình. Rơi mình xuống dòng sông Quên, Tiểu Phong những tưởng rằng mình sẽ quên hết tất cả: thù nước, hận nhà. Nhưng ông trời chỉ cho nàng 3 năm vô tư lự mà thôi để rồi một ngày nàng tỉnh giấc nhận ra bóng hình trong mộng là ai.

Cố Tiểu Ngũ – Lý Thừa Ngân – hai tên gọi khác nhau nhưng đều là người mà Tiểu Phong yêu thương. Một người là Cố Tiểu Ngũ, thương nhân bán chè, vì nàng mà bắt đom đóm, giết sói mắt trắng. Một người là Lý Thừa Ngân, thái tử của Trung Nguyên, quyền cao chức trọng.

Khi trí nhớ hồi phục lại là lúc Tiểu Phong nhận ra rằng người mà nàng yêu thương lại là kẻ gian tế, tên gián điệp đã khiến cho 20 vạn dân Đột Quyết bị tàn sát, ông ngoại bị giết, mẹ tự tử. Mà nàng chính là kẻ đã dẫn sói vào nhà. Còn gì đau đớn hơn thế?

Cố Kiếm bị giết chỉ vì nàng. Tiểu Phong nhận ra rằng ngay cả lúc này, Lý Thừa Ngân vẫn không ngần ngại lợi dụng nàng để bước lên ngai vàng. Bỏ trốn không thành, định gieo mình xuống thành tự tử nhưng A Độ lại liều mình đỡ cho nàng. Cuối cùng kết cục của nàng công chúa dị quốc ấy lại là cái chết. Chính nàng đã tự tay đâm vào ngực mình để có thể trở về nhà, về những ngày xưa ấy, những ngày ngồi trên sa mạc đợi người thương, những ngày còn ông bà, cha mẹ… những ngày hạnh phúc vô tư.

Kết thúc của Đông Cung là hợp lý bởi Lý Thừa Ngân và Tiểu Phong sẽ chẳng bao giờ có thể ở bên nhau được khi thù nước, hận nhà vẫn còn mãi. Khi đọc đến phiên ngoại, có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy thương hại Lý Thừa Ngân bởi 30 năm ấy, chàng vẫn tự ru ngủ mình rằng Tiểu Phong đã về Tây Lương của nàng, con của mình và nàng vẫn ở trong cung, nàng vẫn chưa chết. Nhưng đó là cái giá mà chàng phải trả khi lợi dụng những người con gái xung quanh chàng mà nhiều nhất là Tiểu Phong để trở thành hoàng đế của vương quốc hùng mạnh.

Khi đã chọn giang sơn thì phải bỏ mỹ nhân. Lý Thừa Ngân không muốn điều đó. Chàng đã làm tất cả để có thể đưa Tiểu Phong lên ngôi hoàng hậu và gạt bỏ bất kỳ trở ngại nào. Nhưng liệu chàng có biết rằng khi chàng làm như vậy tình cảm của hai người sẽ không thể nào như lúc đầu bởi trong tình yêu mọi tính toán đều là sai lầm.

Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, ngắm nhìn ánh trăng.
Ô thì ra không phải nó đang ngắm trăng, mà đang đợi cô nương chăn cừu trở về….

Có con cáo nhỏ ngồi trên cồn cát, ngồi trên cồn cát, sưởi nắng.
Ô thì ra không phải nó đang sưởi nắng, mà đang đợi cô nương cưỡi ngựa đi qua…..

Thì ra con cáo nhỏ ấy đã không đợi được người con gái nó mong hoài bấy lâu”.

Đông Cung – tuyệt tác đỉnh cao của Phỉ Ngã Tư Tồn !!!!!!!!!!

Không thị tẩm? Chém! – Lam Ngả Thảo

Không thị tẩm? Chém! có thể nói là  một tác phẩm thật sự rất rất đặc biệt. Ngay tên truyện đã cho thấy sự hài hước và thú vị nhưng càng đọc kỹ, đọc đi đọc lại người đọc lại càng cảm thấy ngấm bởi những câu nói không thể đời hơn.

Câu chuyện mở đầu rất đơn giản, một tù nhân quan trọng của triều đình bỏ trốn bị bắt chỉ vì đồng phạm mải mê gặm trộm chân gà nhà hàng xóm. Nhưng có lẽ chẳng ai ngờ tù nhân bẩn thỉu, quần áo rách nát ấy lại là một vị tướng quân oai dũng một thời còn cái kẻ đồng phạm chỉ vì miếng ăn ấy mà suýt phải đền chân mình lại là một vị vua ngốc nghếch của vương triều đã qua.

Bị người bạn thời thơ ấu, người tình trong mộng, Yến Bình bắt giữ, An Dật chẳng mảy may buồn bã. Nàng vẫn sống theo kiểu tưng tửng, vì miếng ăn mà nịnh bợ, “vuốt mông” đối phương. Thậm chí còn sẵn sàng cởi áo để chứng minh mình là nữ chứ chẳng phải là kẻ đồng tính nổi danh của triều trước.

Trên đường bị giải về kinh thành, bị Tiểu Hoàng – vua ngốc – bỏ rơi, không được phép tắm rửa, thối ơi là thối, An Dật  được đưa thẳng vào cung gặp Phượng Triều Văn – vị vua anh dũng từng là đối thủ khi xưa. Những tưởng “chàng” tướng quân ngay lập tức sẽ bị đưa ra xử trám vì tội dẫn vua cũ bỏ trốn nhưng ai ngờ dù có ăn uống no say, đợi chờ mãi thì kết cục lại là ở trên long sàn của vua bởi:

– Giường  của trẫm, ngươi cũng không phải  lần đầu tiên ngủ, còn không qua đây?

– Bệ hạ, tội thần không phải hậu cung phi tần của ngươi, không có nghĩa vụ thị tẩm!

– Như vậy a —— An Dật ngược lại rất có khí tiết sao! Nếu không muốn thị tẩm, vậy kéo ra ngoài chém.

Và từ đây câu chuyện về An Dật, Yến tiểu lang và nam chính Phượng Triều Văn được kể lại từ đầu, đan xen giữa quá khứ và hiện tại. Đã từng có một thời An tướng quân – lúc đó giả trai – nổi tiếng say mê Yến tiểu lang đến nỗi mang tiếng đoạn tụ, từng thầm thương trộm nhớ, thậm chí là hôn trộm vị tướng quân điển trai này nhưng kết quả nhận được chỉ là cái đạp xuống ao và đau xót hơn là cú đấm nặng ngày cha nàng mất. Đã từng có một thời thái tử Phượng Triều Văn đi sứ và đi chơi cùng  hai vị tướng quân anh dũng của triều cũ. Đã từng có một thời An Dật vì đau lòng trước cái chết của cha và sự phản bội của người tình trong mộng mà mất hết cảm giác tới nỗi dao thương đâm vào người không đau. Đã từng có một thời An Dật được Phượng Triều Văn chăm sóc và tin mình là kẻ say mê Phượng Triều Văn tới nỗi theo đuổi thái tử đương triều điên cuồng…

Những thời ấy rồi cũng qua, triều đại cũng thay đổi, giang sơn đổi chủ và chuyện tình của An Dật và Phượng Triều Văn lại bắt đầu. Đan xen giữa giọng điệu hài hước là một chút buồn bã, tiếc nuối, đau lòng. Đó là cái tài của Lam Ngả Thảo.

Nổi bật lên trong truyện là tình yêu thương sâu sắc mà Phượng Triều Văn dành cho An Dật, tình cảm cha con đặc biệt giữa An Dật và cha nàng, mối tình đơn phương thời thơ ấu đầy si mê giữa An Dật và Yến Bình, tình cảm vua quân trung thành và quan điểm về hoà bình giữa hai vị quan cáo già….

Tất cả đều có trong Không thị tẩm? Chém! Hài hước, buồn bã, tiếc nuối, đau lòng. Cười mà không cười! Một câu chuyện thật sự rất đặc biệt. Tiếc rằng phần edit nhiều khi vẫn chưa được hoàn hảo để phản ánh đúng cái hồn của truyện.

Thú – Ngô Niệm

Một chuyến du lịch trong rừng nguyên sinh những tưởng sẽ giúp cho Tô Từ thư giãn tinh thần song không ngờ đó lại là sự khởi đầu của những chuỗi ngày kinh hoàng và … hạnh phúc.

Lạc đến một thế giới kỳ lạ với những loài cây khổng lồ, những con muỗi to bằng chim bồ câu, những con châu chấu bé nhỏ ở địa cầu lại có kích thước như một con chó nhỏ tại hành tinh không biết tên biết tuổi này, Tô Từ dường như chỉ là một sinh vật nhỏ bé, dễ dàng bị sát hại bởi các loại thú dữ.

Nhưng vượt lên trên tất cả, cô gái dũng cảm ấy vẫn sống sót. Sẵn sàng rời bỏ đồng loại, không cam chịu cảnh làm “vợ” cho những gã đàn ông thèm khát tình dục trong đội du lịch, Tô Từ tự mình sống tại nơi quỷ không biết thần không hay này.

Phải ăn thịt sống, rạch tay mình để tránh bị côn trùng xâm nhập qua da thịt, học cách tìm hiểu từng loại cây trong thiên nhiên, Tô Từ đã tự mình tìm cách thích nghi với hoàn cảnh môi  trường xung quanh khắc nghiệt. Chỉ đến khi gặp hổ trắng, cuộc đời cô đã dần dần thay đổi.

Tiger – tên của  hổ trắng – đã trở thành người bạn tri kỷ với cô ở thế giới đơn độc này. Sẵn sàng bảo vệ Tô Từ trong mọi hoàn cảnh, Tiger dần đã trở thành người mà Tô Từ dựa dậm vào ở nơi này. Và rồi như một câu chuyện cổ tích, Tiger đã hoá thân thành người. Cùng với Tô Từ họ đã sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi. Dĩ nhiên đó chỉ là sau khi trải qua bao khó khăn vất vả.

Còn khó khăn vất vả như nào ư, mời bạn đọc truyện nhé.

http://thuytichlinh.wordpress.com/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-truy%E1%BB%87n-hoan/thu/

Nếu bạn mê ebook ư, vào đây nhé

http://phonglinhcoc.wordpress.com/2012/04/06/thu/

Thú – Ngô Niệm – Một chuyện rất hấp dẫn.Một chuyến phiêu lưu bí hiểm. Một chuyện tình đặc biệt.